Tôi tên Patrick và vợ tôi là Francine. Chúng tôi vốn người ở Ardennes, nhưng sống ở Isère từ 30 năm nay. Tôi về hưu đến nay đã gần 2 năm rồi, và chúng tôi tham gia Hội đã được gần 1 năm. Lúc đó vì muốn giúp đỡ người nghèo khó, tôi cố gắng đóng góp phần nào để làm vơi đi khó khăn và cải thiện cuộc sống của một người Việt trẻ. Tôi muốn làm điều đó ở những ngước Á Châu. Thế rồi tình cờ tôi tìm gặp  les Enfants du Dragon trên internet. Thấy những điều mà hội nầy đã làm được, tôi có ấn tượng rất tốt. Rồi bắt đầu từ tháng 4 năm 2011 chúng tôi nhận đỡ đầu một cháu gái, tên là Anh, chúng tôi đến thăm cháu cũng vào tháng đó. Đó là những giờ phút rất cảm động, nhưng cuộc viếng thăm quá ngắn ngủi, chỉ vài tiếng đồng hồ. Chúng tôi muốn trở lại thăm cháu càng sớm càng tốt. Chúng tôi và cháu liên lạc qua email, qua những bưu thiếp gởi đến trụ sở Hội ở Quarouble, và qua skype. Đôi khi cũng thất vọng, vì chúng tôi không thể nói chuyện trực tiếp với cháu, và vì chúng tôi không nói được tiếng Việt nên việc giao tiếp thật sự cũng khó mà làm được.