Chào các bạn.

Tôi tên Trang, 21 tuổi, hiện là sinh viên năm thứ 3 của trường Đại học Sư Phạm thành phố Hồ Chí Minh. Tôi vừa hoành thành kì thực tập ở một Hiệp hội nhân đạo, có tên là “Những đứa con của rồng” , đây là lần đầu tiên tôi là một thực tập sinh, cũng như là lần đầu tiên tôi trở thành một tình nguyện viên trong một tổ chức như thế. Lúc đầu Hiệp hội này không nằm trong danh sách các nơi thực tập. Và chính là người hướng dẫn thực tập của tôi đã đề nghị tôi làm việc như một tình nguyện viên trong Hiệp hội cho kì thực tập của tôi. Tôi đã đồng ý ngay lập tức vì thiết nghĩ rằng đây là một cơ hội tốt để có được những kiến thức và những kinh nghiệm tốt nhất của một tình nguyện viên.

Lúc trước, tôi chưa từng là một tình nguyện viên thực sự, có nghĩa là chưa từng tham gia trong một Hiệp hội nhân đạo thực sự.  Tôi chỉ tham gia vào một vài hoạt động tình nguyện ở Đất nước tôi, đặc biệt là ở quê hương tôi. Đó là một thành phố biển nằm ở miền Trung Việt Nam, nơi mà đời sống của người dân còn rất khó khăn và nghèo khổ. Tôi là một thành viên trong một nhóm tình nguyện nhỏ, chúng tôi thường tặng thực phẩm, quần áo cho người nghèo hay tặng sách vở cho những trẻ em có hoàn cảnh khó khăn. Một lí do khác mà tôi đã đồng ý tham gia vào Hiệp hội nhân đạo này là vì trước đó tôi đã có biết đến Hội “Những đứa con của rồng”, tôi đã tìm hiều và Hội đã gây cho tôi rất nhiều hứng thú. Vì vậy, tôi đã rất mong muốn được làm việc và giúp đỡ Hiệp hội.

Trong khoảng thời gian thực tập, tôi là một trong ba phiên dịch viên của bà Hélène PHUNG Serpollier, bà một một người kể chuyện ở Pháp. Bà qua Việt Nam để thực hiện dự án của mình trong vòng một tuần. Nhiệm vụ của ba chúng tôi là dịch lại lời của bà khi bà kể chuyện cho các em nhỏ nghe. Không những thế, chúng tôi còn được tham gia vào chương trình xếp hình bằng giấy, có tên là origami và giúp đỡ các em nhỏ thực hiện xếp giấy.

Mặc dù trải qua kì thực tập trong một thời gian rất ngắn, tôi đã có được rất nhiều điều và kinh nghiệm bổ ích. Trước hết là tôi đã có cơ hội để thực hành tiếng pháp nhiều hơn với người bản xứ. Thư hai là nhờ vào kì thực tập này mà tôi đã trau dồi được nhiều kĩ năng phiên dịch của mình. Nhưng đặc biệt hơn hết là nhóm chúng tôi đã mang lại niềm vui cho những em nhỏ mồ côi, và có hoàn cảnh khó khăn.

Theo tôi, là một tình nguyện viên với nhiều người Pháp tất nhiên sẽ có những khó khăn, ví dụ như: về ngôn ngữ, văn hóa,…Nhưng đó không phải là một vấn đề lớn vì tôi nghĩ rằng chúng ta có thể làm được mọi thứ nếu chúng ta có tinh thần tình nguyện và lòng nhiệt huyết trong công việc.

Trần Thị Thùy Trang

Pham Thanh Tuyen

Tôi tên Tuyền, tôi là người Việt Nam và năm nay tôi 22 tuổi. Tôi là sinh viên năm 4 chuyên ngành biên phiên dịch trường Đại học Sư phạm thành phố Hồ Chí Minh. Tháng 11/2012, tôi đã có cơ hội được dịch bản tin ngắn cho tổ chức “Những đứa trẻ của rồng”. Kể từ đó, tôi bắt đầu biết đến tổ chức và thật sự bị cuốn hút bởi các hoạt động cũng như các dự án ở đây.

Trước tết âm lịch 1 tháng, cô giáo tôi đề nghị tôi tham gia tình nguyện vào chương trình “ Những từ ngữ của chim” của bà Hélène Phung, người Pháp gốc Việt, người kể chuyện của “Trung tâm nghệ thuật kể chuyện và lời nói ở Insere”. Tôi đồng ý ngay lập tức vì đây là một cơ hội tốt để tôi tìm hiểu tổ chức và tham gia vào một công tác tình nguyện.

Trong 3 ngày, bà Helene Phung đã đến 3 trung tâm Truyền Tin, Minh Tâm và Vinh Sơn để kể những câu chuyện cổ tích kèm xếp hình dựa trên 1 trong những nghệ thuật dân gian cổ xưa : nghệ thuật origami. Tôi dịch chuyện kể và cách xếp giấy cho trẻ em. Sau 3 ngày, tôi nhận thấy trong xã hội còn rất nhiều những số phận kém may mắn cần đến sự giúp đỡ của chúng ta. Mặc dù không được may mắn như bao người, nhưng trẻ em ở những trung tâm này luôn luôn lạc quan và khao khát vượt qua trở ngại cuộc đời. Trong công tác tình nguyện, cảm động nhất là khoảnh khắc tôi phải tạm biệt trung tâm, khi các em nhỏ vậy tay chào trong tiếc nuối.

Sau chương trình này, tôi nhận thấy rằng không có khó khăn nào phát sinh khi một người Việt làm công tác tình nguyện với người Pháp bởi vì tất cả mọi người đều có cùng mục đích, cùng cảm xúc đối với trẻ em. Có nhưng câu mà việc dịch sát ý là rất khó nhưng chúng tôi vẫn tìm một cách diễn đạt khác để thể hiện nội dung chính. Đó là một khó khăn có thể vượt qua. Tôi hy vọng sẽ có cơ hội tham gia tình nguyện với tổ chức “Những đứa trẻ của rồng” và tổ chức bày sẽ phát triển lớn mạnh nhằm giúp đỡ nhưng trẻ em cơ nhỡ.

 Phạm Thanh Tuyen