Phong tục và truyền thống
Phong tục và tập quán của Việt Nam rất phong phú và đa dạng nên chỉ một số nét tiêu biểu sẽ được giới thiệu đến người đọc.

Lễ hội
Mỗi vùng và tôn giáo đều có lễ hội riêng. Và cũng có rất nhiều các lễ hội được tổ chức trên suốt chiều dài đất nước. Nhưng sau đây là hai lễ hội quốc gia quan trọng nhất.

Ngày Tết
Tết Nguyên Đán thường được biết đến với tên gọi tắt là Tết, có nghĩa là buổi sáng đầu tiên của năm. Nó cũng giống như ngày lễ ở các nước phương Tây, nhưng do xê xích bởi lịch âm dương, tương ứng với chu kỳ kéo dài từ cuối tháng một đến tuần thứ ba của tháng hai theo dương lịch và đánh dấu bắt đầu một năm mới theo âm lịch và sự đăng quang của mùa xuân. Mỗi năm mang một cái tên khác nhau của 12 con giáp theo thuật chiêm tinh của người Việt Nam.
Các nghi lễ cho Tết được bắt đầu chuẩn bị vào những ngày trước đó, đó là một lễ hội truyền thống và rất nổi tiếng ở Việt Nam. Vào dịp này, người Việt thường chuẩn bị pháo, những món quà, thức ăn, các loại bánh làm từ nếp, nhân thịt heo, đậu được gọi là bánh chưng và cón cả trái cây và rau  ngâm đường. Và họ cúng cho những người thân thiết.
Và việc trang trí nhà cửa chiếm một phần quan trọng không kém, họ thường dán phủ lên màu vàng hoặc đỏ với ý nghĩa mang lại may mắn, một nhánh cây mận, hoặc đào, hoặc nhánh hoa mơ nhằm ngăn cản những hung thần mang lại điều không may.
Ngày trước Tết và ngày Tết, tiếng ồn ào, náo động và tiếng pháo nổ sẽ xua đuổi quỷ dữ không chịu đựng được tiếng ồn và ánh sáng. Và ngày đầu năm cũng là ngày ghi dấu ấn của một năm, vì mọi chuyện xảy ra trong ngày này đều ảnh hưởng đến cả năm. Người đầu tiên bước qua thềm nhà coi như mang lại may mắn (xông đất). Trẻ em được mặc quần áo mới, được nhận những phong lì xì mới toanh, và cả những đứa bé lớn cũng được nhận lì xì với ngụ ý mang về may mắn – lộc. Đường phố tấp nập hẳn lên, người ta đi đến thăm viếng bà con họ hàng, bạn bè, mọi người đều hạnh phúc và vui vẻ.

Tết Trung Thu
Tết này là ngày lễ giữa mùa thu và là lễ của trẻ em việt nam, được làm vào ngày thứ 15 tháng 8 Âm Lịch, là ngày trăng tròn hay rằm. Khởi đầu, lễ này là một lễ hội nông nghiệp và thiên văn. Được kỷ niệm từ lâu tại nhiều nước trồng lúa nước ở Á Châu, ngày lễ này thường được cử hành vào đêm trăng rằm. Vào ngày đó, mặt trăng  sẽ tròn và sang nhất trong năm, biểu hiện cho gia đình hợp nhất và đoàn tụ. Đấy cũng là ngày của vị Thổ Thần, người thay mặt Đấng Thiêng Liêng ở mọi nơi, và người nông dân lợi dụng dịp này để cầu xin điều lành  cho năm tháng sắp tới.
Thời nay, Tết Trung Thu đã trở thành một ngày lễ dành cho trẻ em, nhưng nhiều người lớn cũng tham gia vào đó. Khi ngày Tết gần đến, cả gia đình chuẩn bị bánh trái và đồ chơi. Phía phụ nữ trổ tài bằng cách làm Bánh dẻo (bánh gạo nếp có nhân, hình tròn) và Bánh nướng ( bánh ngọt nướng trong lò, nhân đậu, trái cây). Đám con gái làm những con vật nhỏ bằng nhiều loại trái cây, như khế, bưởi, hồng, chuối…Nhóm đàn ông chế ra những món đồ chơi đầy ý sang tạo như Đèn Kéo quân (lồng đèn có bóng hình), đèn Ông sao (lồng đèn hình ngôi sao) và những mặt nạ hình súc vật.
Tối hôm đó, những đứa trẻ đeo mặt nạ cầm đền lồng và đồ chơi sẽ đi quanh mâm cỗ Trung Thu, đặt giữa sân nhà. Chúng sẽ hát và rước đèn, rồi tham gia vào đám múa Lân theo nhịp trống con.
Ở nhiều thành phố lớn của Việt –Nam, Tết Trung Thu là dịp tổ chức các hội chợ về đồ chơi, những cuộc biểu diễn nghệ thuật dành cho trẻ em và các hoạt động thiện nguyện giúp trẻ em các gia đình thuộc diện nghèo.

Trang phục
Áo dài
Đàn ông và phụ nữ mặc trang phục phương tây hoặc trang phục thời trang của mỗi thời. Trước đây đàn ông và phụ nữ thường mặc áo dài. Ngày nay, trang phục truyền thống của người Việt nam không còn giống như trước đây. Trong thời kỳ Nguyen Phuc Khoat, áo dài đã được chỉnh sửa và cải thiện. Đây là trang phục được ưa chuộng của phụ nữ Việt Nam trong các sự kiện quan trọng. Ngày nay, trang phục truyền thống này được thay đổi thành trang phục có hai tà áo và tà áo được xẻ từ eo xuống chân áo. Áo này được làm từ nhiệu loại vải khác nhau và được mặc cùng quần lụa. Mặc dù áo dài che toàn bộ cơ thể nhưng cũng tạo nên các đường cong tuyệt đẹp của người phụ nữ Việt Nam.

Nón lá
Giữa các loại nón lá, nón lá của Việt Nam mang hình ảnh hình học nguyên bản vì nó tạo nên một hình nón tròn  hoàn hảo. Nón lá được xem như là một món tư trang thủ công lãng mạn và không lỗi thời. Chiếc mũ hình nón của Việt Nam này có các họa tiết hay chữ thêu tay nhiều màu sắc. Nhưng các loại nón này ở Huế lại nổi tiếng bởi nón bài thơ với các đoạn thơ và chữ Hán. Khi chiếc nón được đội dưới ánh nắng mặt trời, cá đoạn thơ và chữ Hán này sẽ hiện lên.

Bữa ăn
Thành phần
Thành phần chính của ẩm thực Việt Nam là nước mắm, một loại nước sốt bao gồm cá trống hay các loại cá khác nhau được lên men với muối. Gạo cũng là thành phần quan trọng trong ẩm thực Việt Nam. Có nhiều loại gạo khác nhau, gạo thường và gạo nếp. Gạo thường được dùng trong các bữa ăn hàng ngày. Loại gạo này cũng được nghiền nát để làm bánh tráng cho chả giò hay làm bột dùng làm bánh xèo, bột nhồi hay bún. Gạo cũng còn có thể được làm thành rượu. Nghệ thuật nấu nướng Việt Nam cũng dùng một lượng lớn các loại gia vị khác nhau như rau mùi, húng quế, bạc hà hay xả. Các món ăn Việt Nam nói chung có nhiều loại rau khác nhau và chúng thường được ăn sống hơn là luộc mềm. Các loại rau theo mùa cũng thường được xào với tỏi hay gừng. Cá và các loại tôm cua thì được ưa thích hơn thịt. Có hai loại mì là bún, hủ tiếu và mì. Tùy vào món ăn mà từng loại sẽ được sử dụng. Do ảnh hưởng của Ấn Độ và Pháp, thịt và cá thường được hấp hay kho (nấu lửa nhỏ với muối, nước mắm và nước màu). Ẩm thực Việt Nam phản ánh sự đa dạng về văn hóa và dân tộc của đất nước. Do đó, chúng ta nên nói là các loại ẩm thực Việt nam. Việt Nam có hơn 500 món ăn quốc gia. Có rất nhiều loại trái cây khác nhau để tăng cường cho bữa ăn hay làm tráng miệng như: thanh long, khế, nhãn, thơm, măng cụt, sa bô chê, mãng cầu, chôm chôm, mận, mít, chanh dây. Và cuối cùng bánh mì được du nhập vào Việt Nam từ thời Pháp.

Sự khác nhau giữa các vùng miền
Ầm thực miền Bắc có lịch sử lâu đời nhất, bao gồm món canh, món hầm và món thịt nướng rất được tinh chế. Bên cạnh đó, món ăn miền Trung được truyền cảm hứng bởi người Chàm và vương triều. Nó gần như là một nền ẩm thực riêng và làm nổi bật mình nhờ vào việc sử dụng ớt như một thành phần quan trọng. Điều này khiến cho các món ăn đôi khi hơi khó ăn đối với thực khách, thậm chí với một số người Việt Nam. Ẩm thực miền Nam thì được khởi hứng bởi các món ăn miền Bắc, nhưng sử dụng các gia vị miền Nam. Các món ăn miền Nam ngọt hơn và sử dụng nhiều nước cốt dừa hơn. Món cà ri rất phổ biến ở miền Nam. Các thứ tự gọi món ăn của phương Tây không được áp dụng. Tất cả các món ăn được dọn lên cùng một lúc. Nhưng người Việt Nam rất thích ăn ngọt vì họ có thể ăn chè hay sinh tố bất cứ lúc nào trong ngày. Chè có thể được dùng nóng hay lạnh và được nấu từ một loại đậu hay nhiều loại đậu khác nhau với/ hay gạo nếp, được nấu với nước và đường. Các loại gia vị khác có thể bao gồm bột sắn, muối, hột sen, chuối và nước lá dứa. Sinh tố được làm từ nhiều loại trái cây khác nhau như cà rốt, cà chua, bơ và được xay với sữa đặc, sữa tươi và đá.

Nghệt thuật ẩm thực
Trong bữa ăn của người Việt, tất cả các món ăn được dọn lên giữa bàn, tất cả mọi người mất ý thích của mình. Một số loại gia vị cũng được dọn chung như: nước mắm ớt, nước tương, và cũng có thể là một chén ớt tươi và tất nhiên là phải có nước mắm. Chén và đũa là những dụng cụ cần thiết trong một bữa ăn đặc trưng của người Việt. Nên chú ý khi bạn sử dụng đũa. Một số điều bạn không nên làm khi sử dụng đũa và điều quan trọng nhất là không được dựng đũa thẳng đứng trong chén. Làm như vậy là bạn đang làm người khác nghĩ đến cây nhang sử dụng cho việc cúng người chết.

Tôn giáo
ở Việt Nam, đạo Phật Mahayana là phổ biến nhất, phần nhỏ là Thiên chúa giáo (4.5 triệu tín đồ) – đứng thứ 2 ở Châu Á sau Philippin. Song song với đạo Phật, còn có đạo Cao Đài (và được hiểu theo nghĩa bóng là “nơi cao nhất ở đó Thượng Đế ngự trị”) do Ngô Văn Chiểu sáng lập năm 1920 và được đẩy mạnh vào thập niên 50. lấy ý tưởng từ Đạo giáo (Trung Quốc), Phật giáo, Khổng Tử và đạo cơ đốc. Đạo giáo, đạo Khổng, và các tôn giáo khác của Trung Quốc đang dần thoái triển. Con cháu của dân tộc Chăm (khoảng 40 000) theo đạo Hinđu và đạo Hồi, các dân tộc vùng núi thờ vật linh. Ở Việt Nam, việc thờ cúng ông bà tổ tiên là cách để con cháu bày tỏ lòng hiếu kính, và đôi khi cũng coi đó như là tự tu hành. Nó hình thành dựa vào niềm tin rằng linh hồn của người quá cố sau khi chết vẫn luôn theo và bảo vệ con cháu; vậy thì một linh hồn không có con cháu thì sẽ phải lang thang mãi mãi.

Chú ý nhé! Vietnam có một sức quyến rũ để có thể thu hút du khách đến thăm không chỉ một lần. Cho nên Việt Nam nồng nhiệt chào đón tất cả các du khách trở lại.